Tôi muốn nói một câu thế này. Chúng ta luôn thay đổi nhưng người nhìn ra sự thay đổi của chúng ta chẳng phải bản thân mình mà luôn là một người khác. Vậy nên có một điều mình rất muốn nói ra nhưng phải kìm nén rằng bạn ơi bạn cũng thay đổi như tôi nhưng sao đặc quyền phán xét đó tôi phải im lặng mà nhường nhịn bạn thế này?
Chuyện thứ hai là chuyện có quyền lựa chọn hay không. Tôi chưa bao giờ có đặc quyền này, nhiều khi tôi cũng tự hỏi rằng liệu bản thân mình quá tốt hay sao để có thể có quyền chọn một người tốt đi theo mình. Những người giỏi và hiền lành thường chẳng có cái quyền đó, tôi viết ra không phải bởi vì tôi tự cao nhưng lòng tôi khát khao có sự lựa chọn hơn là một sự sắp đặt. Tôi muốn bên cạnh tôi là những người cùng đẳng cấp, cùng có thể phát triển và đưa mình lên với chiều hướng tốt nhất nhưng tại sao lúc nào tôi cũng phải là người kéo người khác lên. Tôi nói thật bây giờ tôi chán làm trưởng nhóm lắm, tôi không cảm thấy đủ tự tin và cảm thấy những gì tôi phải gánh quá nặng nề. Phải tôi biết có những cách có thể giải quyết nhưng ngay từ đầu quyền lựa chọn đã không thuộc về tôi thì tôi phải làm sao đây?
Tôi chẳng muốn mất lòng ai, tôi nghĩ thà là những người chơi chung nhóm đừng làm bài chung nhóm với nhau thì tốt hơn. Có những cái rõ ràng trước mắt bạn chẳng thấy mà bạn lại lên án tôi với những lời nói nhỏ nhẹ.
Tôi thật sự lúc này quá mệt mỏi.
Chuyện thứ hai là chuyện có quyền lựa chọn hay không. Tôi chưa bao giờ có đặc quyền này, nhiều khi tôi cũng tự hỏi rằng liệu bản thân mình quá tốt hay sao để có thể có quyền chọn một người tốt đi theo mình. Những người giỏi và hiền lành thường chẳng có cái quyền đó, tôi viết ra không phải bởi vì tôi tự cao nhưng lòng tôi khát khao có sự lựa chọn hơn là một sự sắp đặt. Tôi muốn bên cạnh tôi là những người cùng đẳng cấp, cùng có thể phát triển và đưa mình lên với chiều hướng tốt nhất nhưng tại sao lúc nào tôi cũng phải là người kéo người khác lên. Tôi nói thật bây giờ tôi chán làm trưởng nhóm lắm, tôi không cảm thấy đủ tự tin và cảm thấy những gì tôi phải gánh quá nặng nề. Phải tôi biết có những cách có thể giải quyết nhưng ngay từ đầu quyền lựa chọn đã không thuộc về tôi thì tôi phải làm sao đây?
Tôi chẳng muốn mất lòng ai, tôi nghĩ thà là những người chơi chung nhóm đừng làm bài chung nhóm với nhau thì tốt hơn. Có những cái rõ ràng trước mắt bạn chẳng thấy mà bạn lại lên án tôi với những lời nói nhỏ nhẹ.
Tôi thật sự lúc này quá mệt mỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét