Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Cứ nghĩ bản thân mình bất tài thế nào. Ở tuổi này người ta có thể vẽ đẹp đến nỗi được minh hoạ cho sách báo rồi thế mà tôi cứ nhan nhản ở đó, nhìn mọi thứ rồi trách bản thân. Cũng tại không cố gắng mà thôi, những gì người ta đạt được ngày hôm nay đều là do người ta bỏ công khổ luyện, còn tôi thì sao? Thỉnh thoảng nhìn những đứa dưới cơ mình mà cười khinh khỉnh nữa chứ, đạo đức ở đâu? Thật chẳng ra gì, rút cuộc thì bản thân mình đã đạt đến mức độ tự thân hài lòng đâu mà lấy quyền gì xem thường người khác. Tôi nghĩ vậy đấy, nhưng đời không phải lúc nào cũng đúng như cái tôi nghĩ... và tôi luôn làm ngược lại.
Tôi cứ hay bảo người khác là đừng quan tâm đến những gì người khác nói về mình nhưng thật sự ra tôi lại là người rất để tâm. Tôi luôn lo lắng không biết người ta có nói xấu mình không, có nói sai gì về mình không? Rồi tôi nhận ra hình như có vẻ cái đó gọi là tự ái? Trên đời này dẫu biết rằng không thể cứ như thế mà làm hài lòng tất cả mọi người, người thông minh nhất là người luôn sống khép kín, như vậy thì mới yên bình mà ở trong một xã hội đầy rắc rối này. Lòng người ở đây lổn nhổn như đá vậy, tuy là cùng chung một tập thể nhưng sẽ có rất nhiều cái "khác". Tao nói thiệt đấy, lũ tụi mày chơi với nhau như thế là đéo ra gì đâu. Và thật ra tao cũng tự biết tao cũng chẳng ra gì, sự chân thành của tao thật ra là luôn đặt sai chỗ. Tôi đang hy vọng bản thân mình sớm có thể đạt đến trình độ thờ ơ với dự luận mà cứ sống vì mình thôi. Người không vì mình trời tru đất diệt.
Về gia đình, chẳng còn lời nào để nói. Nói ra chỉ cảm thấy hổ thẹn thôi. Tôi nói thật đấy. Họ cũng có những điểm tốt, thi thoảng tôi vẫn nhìn thấy. Nhưng nhiều thứ đã nhuộm tâm hồn tôi đen tối quá rồi nên có những đốm sáng thì có ích gì ?!
Rút cuộc thì như nào là tốt?
Chẳng ra thể thống nào cả.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Đối với ta thế nào ta đối lại thế đó.
Càng biết bây giờ mình càng lúc càng không được rồi nhưng không có lửa thì làm sao có khói.
Trong lòng cảm thấy rất ức chế.

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Thật ra tôi chẳng là cái thá gì cả.
Khi tôi tức lên tôi sẵn sàng buôn những lời cay nghiệt với người khác kể cả người tôi yêu thương nhất.
Những lời cay nghiệt phải có sức công phá thật mạnh đối phương tôi mới thấy hả hê trong lòng.
Với những gì đã xảy ra tôi biết chẳng thể nào thay đổi mình được nữa rồi. Một đứa đã chịu quá nhiều tổn thương như tôi lớn lên và trưởng thành như thế này thì phải oán tránh ai đây?
"Không có đứa trẻ xấu, chỉ có gia đình không tốt"
Có một điều duy nhất tôi luôn cần đó là sự bảo bọc ...

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Chán thiệt, mới chỉ bắt đầu học kì tết giờ lại bắt đóng tiền học kì chính.
Ngồi tính tiền nãy giờ mà thấy nản quá, chả biết làm sao xoay được một số tiền lớn để hoàn thành học phí trong thời gian gấp như vậy đây.
Mỗi lần đóng tiền là y như rằng lần nào cũng chỉ biết cúi gằm mặt.
Buồn quá.

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Giời ơi .-. túng thiếu lên tới đoạn cao trào cmnr ...

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013


HUHU ĐẸP NHƯ TROÁ :((((((

Hôm qua ngồi coi tiếp Bộ Bộ kinh tâm mà khóc như diễn viên trong phim luôn huhuhu. Bỏ mie rồi, nhìn thấy nam nhân mà khóc là nữ nhân đang xem fim cũng oà khóc theo hiu hiu hiu =(( Chính thức bồ kết cặp đôi Ngô Kỳ Long và Lưu Thi Thi huhuhu ;__; Mau ra phần 2 cái coi *giãy* Cũng phải nửa năm nữa mới chiếu vì nghe đồn tháng 2,3 này mới quay T_T Nói thiệt chứ bà không ưng phim tàu thế mà xem phim này bồ kết từ lúc tình cờ coi được huhuhu ;_;
Điên dồi huhuhu *lộn cái bàn*

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Nhào đi nhào lại :( chỉ thương yêu con mập nhà mình nhất thôi huhuhuhuhu ;_; shương lắm ;__;