
Khi chẳng có gì làm lại ngồi nghĩ đủ thứ các cái. Nghĩ tới một tháng sau thì sao? Rồi sáu tháng sau thì sao? Kể cả bây giờ cũng nghĩ mà càng nghĩ càng thấy bất lực.
Cũng may còn một điều an ủi.
Tối nay bỗng dưng xảy ra một chuyện nực cười, có thằng chém người ta đã xong rồi nói "xin lỗi em sai, mai em qua nhà, em xin lỗi gia đình anh." Xin lỗi vì những dòng sắp type ra sau đây, sống lâu mới biết đời có nhiều cái ĐÉO đỡ được. Thật mất mặt người công giáo.
Mình là người ko thích kiểu phơi bày cho người ta thấy mình có những gì, kể cả người yêu :-" Cũng không phải kiểu con người dấu diếm, ai biết gì thì biết không biết thì thôi =)
Ngày hôm qua là ngày vãi nhất trong các ngày :( Các trú tró sau bao năm ròng xa cách đã được gặp nhau, mông kề mông mừng không tả siết :( Đồi mơ, bao nhiêu tháng ngày mới gặp lại mà anh em tự nhiên cười ha há hô hố, bốp cháp nhau như những con điên ngày lào còn trong trường Ngô Sĩ Liên :(