
Tối qua mình có một giấc mơ rất lạ. Mình mơ thấy người mình yêu, mình không nhớ được gương mặt của anh ấy nhưng mình nhớ được mang máng rằng ảnh có nụ cười rất tươi. Anh ấy ở đó, anh ấy cười rồi không hiểu chuyện gì xảy ra tiếp theo. Anh ấy biến mất. Mình chẳng thể nhớ rõ mọi thứ thế nào nhưng khi giật mình tỉnh dậy, mình biết rằng mình vừa nằm mơ nhưng bản thân mình thấy đau khổ vô cùng. Chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại cảm thấy cả con người mình như tan nát. Giờ thì mình chả còn cảm thấy gì hết trơn. Mình đúng là khùng.
Hiện thực ấy mà, quả đúng là phũ phàng.
P/s: Mỗi lần nhìn thấy Chum là lúc nào mình cũng thấy vui vui.

Hôm nay lớp mình đã tập hát để chuẩn bị đi trại, cả lớp cùng ôm nhau mà hát. Chỉ toàn con gái thế mà lại vui, sẽ không lâu nữa, những thứ đang cùng nhau bây giờ sẽ chẳng còn.
Ngày hôm nay cứ như phát bệnh, đau đầu như búa bổ đến bây giờ vẫn còn hơi âm ỉ (đã uống panadol) thế mà vẫn lết đi tập hát ở nhà thờ. Chỉ là mình không muốn nghỉ, vì mình thấy vui khi tham gia vào ca đoàn.
Thật trớ trêu khi mà giờ đây mình đã không kiểm soát nổi bản thân, có phải câu "ghét của nào trời trao của đó" là quá đúng? Tại sao lại để 2 người vô cùng ghét nhau nói chuyện ăn rơ đến vậy? Dù sao những lời của mình nói ra cái người ghét mình cũng chả tin. Mình tự hỏi chả lẽ nhưng lời nói của mình đáng ngờ vực đến vậy sao?
Trưa nay xem phim Sydney White tự dưng thích bài Beautiful soul kinh , phim này hay đó chứ. Teen quá còn gì. Để ý thấy mấy phim teen teen của Mĩ phim nào cũng kết thúc đẹp hết à nha :))

Ngày hôm nay bạn ngồi tâm sự với cô bạn ngồi bên cạnh. Bạn hỏi " Đang yêu hay là thích?" Cô bạn trả lời "Yêu". Tự dưng thấy người ngồi cùng bàn hay đúng hơn người quen từ khi còn rất bé đã lớn chẳng biết từ lúc nào. Cô bạn bảo rằng cảm giác cô đang trải qua là yêu và cô biết rõ điều đó. Khi nghe đến đây bỗng thoáng giật mình, vì bạn nghĩ rằng bạn chẳng thề yêu nổi ai. Và bạn cứ ôm khư khư cái suy nghĩ đấy đến khi bàng hoàng nhận ra, xung quanh những người bạn của bạn đang yêu rất nhiều. Chỉ một vài giây suy tư, bạn thấy mình cô độc kinh khủng Đã bao lần bạn mong rằng nếu có thể được-yêu-như-bao-người-khác bạn mong bạn và người ấy có thể nhắn tin mỗi ngày.
"Em dang lam gi?"
Bạn mong nhận được từ người yêu một cái sms như thế, nhưng bạn cứ chờ hoài mà điện thoại vẫn ngủ im. Vậy nên vô tình trái tim bạn rỗng đến đáng thương. Bạn mong được người đó chở đi chơi, đi ăn hay đơn giản chỉ là đi dạo. Bạn nhìn sau gáy người đó, thấy yên bình. Thành phố dạo này có nhiều món ăn rất lạ, cô bạn cùng bàn kể rằng họ đã đi ăn rất nhiều món và thoáng bạn thấy ganh tị.
Bạn sẽ sms vội vã cho người đó nói "em buon" khi mọi áp lực dồn dập ùa vào vai của bạn. Và bạn mong được nhận sự chia sẻ.
Vì bạn rất ngại khi phải nhìn thẳng vào một ai đó nên những chuyện thật khó nói bạn muốn ngồi sau xe người đó và kể cho anh biết.
Bạn mong người ấy có thể im lặng đi bên cạnh bạn. Chỉ như thế những khi thật buồn bạn biết mình không một mình.
Và khi type hết những dòng này ra rồi, bạn tự dưng thấy lửng lơ. Bạn chẳng vui. Điều bạn mong bây giờ, là ngưng tất cả những suy nghĩ này trong đầu lại. Vì quả thật rất tàn nhẫn khi nhìn lại thực tại nhạt nhẽo này chẳng le lói lên một tia sáng nào để thực hiện mong muốn của bạn.
Mượn cách xưng của Guk, vì mình thấy khi type thế này, nó thoáng một cái gì nhẹ nhàng và đượm buồn, mình thích thế.

Mai mình thi toán giữa học kì 1 và giờ mình vẫn đang ngồi ôm máy tính với cái đầu rỗng. Mình nghĩ dù mình có ôn bài thì ngày mai khi nhận được đề thi mình vẫn sẽ đớ mặt ra vì không biết làm thế nào đầu tiên. Dạo này thường thế mà, chẳng còn linh hoạt được như xưa.
Khi lớn lên mình đã trở thành một người có cái thói muốn tất cả phải theo í mình nên một khi có cái gì đó trái lại thì mình trở nên cáu có. Mình không thích ai lên lớp mình. Mình tự hài lòng với bản thân mình về tính cách của chính mình, đôi khi nó có quá đáng và phũ phàng. Khi mình muốn mọi thứ theo í mình thì mình có lí do của mình chứ không phải chỉ là thích sao làm vậy. Vậy nên hy vọng là giá có người hiểu được mình khi mình bất bình một điều gì đó.
Và hôm nay, thật lạ vì bố đã không lên tiếng khi mình to tiếng với mẹ chuyện cái xe đạp. Kể ra một phần cũng lỗi của mình nhưng nếu có người quát vào mặt mình thì thật khó mà im lặng cho qua chuyện. Và vậy là đối kháng.
Xong ngày mai và thứ 5 thì tập vở quăng hết cho tới hết tết.
Giờ thì học toán thôi.

Đôi khi chỉ những lời thật nhỏ nhưng mình bị tác động rất lớn. Và giờ đây đầu óc mình cứ mòng mòng suy nghĩ mãi. Mình hiếm khi nghe con trai nói với mình lần đầu gặp mình họ có cảm giác thế nào, và thật sự mình cũng không để tâm. Thế mà lúc này đầu óc mình lại xào xáo lên vì có người làm điều ấy.Vậy nên mình suy ra rằng, mình đang có một cảm giác rất lạ. Nhưng mức độ chỉ là 20 trên thang điểm 100. Và vài ngày, sẽ rất nhanh nó lại biến mất.
Chỉ vậy thôi. Nhỏ bé và dễ tan.

Có phải chăng tối nay được nói chuyện với một người thật lạ? Dù sao cũng chỉ là xã giao.
Mình bị ghét nghe mẹ ca rồi mẹ la nhé ._.
Giờ là 11h20' khuya, đang muốn vào toilet kinh khủng nhưng sau khi viết xong cái này đã. HCM đc 2 ngày mưa rồi ém hàng luôn. Cũng chả cần mưa, chỉ cầu đợt không khí lạnh ùa ạt tràn tới, lạnh tắt thở là cứ thế mà vui từ sáng tới chiều tối. Giá mà 12 tháng thì tháng nào cũng có 10 ngày lạnh run người thì hay. Riêng tháng 12 và tháng tết nên lạnh cả tháng. Mình đúng là chỉ mong thời tiết có thế. Thời tiết có phản ánh tính cách của con người không nhỉ, nếu có thì mình là nữ hoàng băng giá há ha ha *che miệng cười*
Dạo này bị gọi là Gen hoa, tên nghe cũng gọi cũng hay nhưng ý nghĩa của nó lại chả hay chút nào ._. Ghép đôi ghép cặp vốn là thú vui tao nhã của bọn con gái (đôi lúc cũng trừ mình, mình chỉ bủ "đôi lúc" thôi nha) Và nạn nhân xấu số lần này không ai khác chính là mình đây, khai thông ra để các em gái có trò vui mà trêu ghẹo.
Mình muốn thay đổi tính cách thành cục đá. Vậy được thì hay.
Toilet tao tới đây, bài sinh bài lí chờ tao lát ._.

Mình sẽ không thể đậu ĐH nổi nếu cứ nằm ì trong tình trạng thế này. Mình không còn cảm hứng nữa. Mình bị rơi vào trạng thái đầu rỗng.
Mình không tìm ra được một chút tâm trạng nào để học và để vẽ như ngày trước.
Làm ơn ai đó, ai cũng được hãy để mình gặp ai đó tạo lại cho mình cảm xúc như ngày xưa. 2 năm rưỡi rồi, cảm xúc của mình tê liệt trong chừng ấy năm. Mình chẳng còn vẽ một bức nào ra hồn như trước.
Sao mình lại trở thành thế này.
Ngày xưa là do mình chỉ lủi thủi ở một mình nên vẽ rất nhiều, mọi chuyện đã hàon toàn thay đổi khi mình cởi mở hơn. Nhưng khi cởi mở mình đã vô tình chôn mất những gì vốn có. Mình biết nó vẫn ở đâu đó trong mình, nhưng chỉ bản thân mình thôi thì chẳng thể đánh thức nó.
P/S: Vậy nên mình cần gặp một ai đó.