Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Chuyện về 2 đứa em họ. Một đứa lớp 11, một đứa lớp 10. Đều là trai cả. (Một đứa Cự Giải, một đứa Bảo Bình thì phải.)

Chiều nay xuống ngoại đi lễ xong là bò vào bếp kiếm ăn. Hai thằng nhỏ bới 2 tô cơm, lấy ghế sẵn để đó, chắc chắn không có lòng tốt nghĩ tới mình rồi nhưng mà thôi kệ vẫn chiễm chệ ngồi vào và lấy 1 tô ăn :v Điều thích thú ở đây muốn kể ra là tự dưng thấy thương ghê, thấy mình ăn mình chiếm chỗ mà tụi nó chỉ cười :v Ôi bọn trẻ của tôi. Ngồi giữa 2 thằng nhỏ cùng ăn cơm, cùng ăn bánh flan tráng miệng, cứ thế luyên thuyên và tự hỏi sau này ngày như thế này chắc chẳng thể nào được như vậy được nữa. Hai đứa đều có mức học trung bình. Thôi ráng lết hết 12 rồi học đại học hay cao đẳng gì đó nhé. Sau này phải sống tốt đó.

Tôi đã già :v 
Nói: "Anh ơi em muốn có điện thoại mớiiii"
Đáp: " Sau này nó ra iphone 6 anh sẽ mua ... CHO ANH 1 cái, còn em thì anh hỏi bạn anh rồi, ĐỂ NĂM SAU có đứa nào bán lại iphone 5s a sẽ mua cho em" 
===> :v

Nói: "Anh ơi em muốn ăn khuya, a mua cho e 1 ly green tea với 1 cái bánh ngọt nha. Sau này em thèm ăn khuya thì anh có chở e đi ăn không?" 
Đáp: "KHÔNG"
===> :v

Tôi đã tu hành thế nào để người ới đối xử với tôi như thế :v

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Tôi không phải là đứa con gái tốt như nhà người khác, tôi chẳng bao giờ nói những lời yêu thương dành cho bất kì ai trong gia đình. Trong khi với bạn bè hoặc người yêu thì những lời nói đó thốt ra rất dễ dàng và luôn chân thành.

Không phải là tôi thì chẳng hiểu được đâu.

Mỗi ngày đều thấy chán nản, nhất là những buổi chiều nghe những tiếng chửi nhau chẳng ra thể thống gì. Tôi đã trưởng thành trong những âm thanh như thế. Những âm thanh khốn nạn ngày qua tháng lại ghim chặt trong tim. Đến khi nào thì mới có thể thoát ra đây?!

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014


Trên đời này ngoài ba mẹ tôi ra còn có một người luôn đối tốt với tôi một cách vô điều kiện. Dù có điều kiện thì người đó cũng không bao giờ lợi dụng tôi đâu, điều đó là chắc chắn.

Những ngưỡng cửa khổ đau của tuổi trưởng thành, những thăm trầm nhất của cuộc sống, người đó đều bên cạnh tôi. Rất lặng thầm nhưng luôn lắng nghe tôi. Luôn chia sẻ, luôn cho tôi những hứa hẹn rất tuyệt vời và nhờ vào người đó mà cuộc sống của tôi nhẹ nhàng hơn, và tôi mơ màng hơn khi nghĩ về tương lai của mình.

Người đó thiệt ra mà nói ngoài sự ấm áp và luôn dõi theo tôi ra thì cứ như khúc gỗ ấy. Không biết làm trò gì đâu, cứ lầm lũi lầm lũi nhưng khi quay mặt lại thì chắc chắn sẽ thấy.

Vậy nên với đứa con gái háo thắng và ham thích nhiều thứ như tôi thì người đó rất vất vả. Vất vả để chiều chuộng tôi, vất vả với những khổ sở của tôi, vất vả với những nỗi lo trong lòng mà không bao giờ muốn tôi biết chỉ vì không muốn tôi phiền não. Do đó, dù em như thế nào thì chỉ cần quay lại mếu máo với anh thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Có anh là điều tuyệt vời nhất trên đời này, Phạm Bảo Khoa.

Mấy nay cái bụng bị bệnh, ăn gì vào nó cũng cho vé mình đi Trung Quốc. Người không mệt mỏi cũng chẳng buồn ói này nọ. Chả biết bị gì nữa, đừng đau bụng nữa T_T

Phải nghỉ ở nhà 3 tháng trời, không bạn bè trường lớp nên sao giờ thấy túng quẩn quá. Nhớ ngày lên lớp lúc nào cũng chị chị em em, vui biết mấy đi à !!!!! Đang không vui mà bắt nghe nhạc vui thiệt là khó ở. 

Chờ quà của bạn Khoa phương xa gửi về, lê lết đến hết con Tết này. Bảo làm logo cho bạn ấy mà cũng lười nhũn não ra rồi chả làm gì được thêm. 

Dạo này lòng tôi đầy đến đáng thương. Muốn tìm một ô cửa sổ lớn, một cái đệm tựa vào và cầm một cuốn sách nghiền ngẫm mặc cho nước mắt thi nhau chảy trên gương mặt chẳng còn thần hồn. Có vẻ tôi đang già trước tuổi, những lúc không làm gì tôi dễ rơi vào tâm trạng của những buổi chiều tà. Tôi hoặc huyễn mình đang là nữ thứ của một bộ phim nào đó, yêu say đắm một người nhưng tình yêu đó quá trẻ cho một người già. Thế là dù khao khát, dù hoạch định tất cả, dù nhìn thấy tương lai giống như một bức màn đen dăng kín nhưng trong lòng vẫn nuôi dưỡng một mầm non. Nó thật nhỏ, thật yếu ớt, đáng thương đến chạnh lòng, nhưng người cần thấy lại chẳng thấy được. Vậy nên giá mà có chút đom đóm quanh đây...

Bị lậm An Ni Bảo Bối quá rồi, chắc có thể viết tiểu thuyết được rồiiiii. 

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Điều mình sắp viết ra đây thì chắc chắn ai cũng biết rồi nhưng viết thì cứ phải viết thôi.

Bạn nên trân trọng những yêu thương mà mọi người xung quanh dành cho bạn, đừng quá hời hợt vô tâm vì thứ tình cảm đó ngày 1,ngày 2 không ai biết được khi nào thì nó biến mất đâu. Vậy nên khi đó có hối hận cũng không kịp. Chẳng có thứ gì là vô hạn mãi mãi, quan trọng là bạn níu giữ nó bằng cách nào (:

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Tôi biết rồi, tôi biết mà, tôi nói tôi biết, tôi biết, biết chứ nhưng làm sao để làm khác đi đây?!