Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014
Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014
Tôi rất ghét những người nói dối và tôi rất mệt mỏi khi sinh ra là con của một người chuyên nói dối. Rất rất mệt mỏi. Từ những cái gần gũi vậy đã không gầy dựng được thì đừng hỏi sao trong gia đình không có sự thân thiết. Có những bức tường đã được xây dựng từ rất lâu và qua thời gian nó kiên cố thêm chứ chẳng thể nào bị sói mòn. Tôi chưa bao giờ ưa được cái cách nói chuyện của người đó. Chưa bao giờ muốn lớn lên và trở thành một người như vậy, chỉ muốn sau này ai sống cuộc sống của người đó miễn mạnh khoẻ là được. Từ tận đáy lòng tôi thực sự rất mong đến ngày đó, ngày mà có thể thản nhiên bước đi và dục bỏ những hằn học trong lòng.
Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014
Gần tết rồi nên là phải đi mua đồ mới, thiệt ra thì không có máu shopping nhưng mà khi tới tiệm thấy cái nào cũng khoái nên đâm ghiền. Đúng là bọn con gái đứa nào cũng thích sắm sửa quần áo, bọn nó ( trong đó có mình) cứ bảo không thích shopping nhưng thiệt ra thì mỗi lần mà đi mua đồ thì chắc có mà nghèo. Chả biết bao nhiêu là vừa lòng bọn này *poker face* Tuy mua được 3 cái áo, 1 cái váy, (2 cái quần jean,1 đôi giày) ông bồ gửi về cho rồi nhưng mà máu vẫn máu quá :v Cứ muốn mua thêm nhưng mà hết cmn tiền rồi :v
Tôi là con sâu mua sắm :v
Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014
Có phải những thứ dang dở thì mới là đẹp và luôn trữ đọng lại lâu dài? Nhìn những gì đen tối trước mắt chỉ muốn cụp mi xuống nhưng khi chỉ cần đứng lặng vài giây ngẫm lại những gì ở quá khứ lại thấy muốn đi lội ngược dòng để được sống lại những ngày đó. Chúng ta không thể sống mà cứ mải mơ màng về những gì tốt đẹp đã qua. Thế nên thực tế vẫn luôn là thực tế.
Chuyến tàu đó tôi đã đi qua rồi vậy nên hẹn gặp lại cậu ở trạm tiếp theo (:
Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014
Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014
Kỉ niệm một ngày thức trắng nguyên đêm chỉ vì ly cà phê sữa nóng uống lúc 12h và giờ đang nằm ì ạch trên giường type những dòng thiết nghĩ sẽ có chút đê mê cho những ngày đầu năm này.
Dạo này mình mất đi một người bạn, một người mà 2 tháng trước còn nói chuyện rất ăn í thế nhưng dần dà sau này chỉ còn lại những lời trống rỗng. Tình cảm con người ta thì ra có thể thay đổi nhanh đến vậy chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Vậy nên mấy nay mình tự hỏi phải chăng mình đang sống quá tình cảm, sống quá vị tha?! Nói thiệt chứ nếu giờ mà ai lâu lắm không gặp mình mà giờ gặp lại thì mình vẫn nhiệt tình chuyện trò như ngày xưa thôi, bức tường thời gian với mình có vẻ không đáng ngại lắm nhỉ? Mình buồn thật đấy, nhưng mà nếu một ngày nào đó bạn lại bắt chuyện với mình thì mình cũng vẫn nói chuyện với bạn thôi. Ừ thì mình vô tư thật đấy, nếu mà vô tâm được thì mình cũng muốn lắm (:
Hình như người ta càng lớn thì càng có nhiều bí mật. Mình có nhiều bí mật không tiết lộ ra và chỉ một người biết thôi là đủ, phải không hử Ti pikachuuu?
Mà mình chưa nói trong này là mình cắt tóc ngắn nhỉ. Ừm thì cũng không muốn nói gì nhiều về chuyện này, mình sẽ nuôi tóc dài lại. Tại có vẻ nhọ nhọ ọ_ọ
Cuối tuần này mình và mấy bạn ĐH đi Phan Thiết. Giải toả stress sau một học kì dài nào !!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



