Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Bạn chọn nghề hay nghề chọn bạn ?!


Vừa nãy tôi xem phim Bao la vùng trời có đoạn phỏng vấn lí do tại sao nam chính lại muốn trở thành phi công, tự dưng tôi lại nghĩ đến bản thân mình tại sao lại chọn con đường trở thành một designer. Thật sự lúc trong đầu thoáng lên câu hỏi này tôi thực sự không trả lời được.

Ngày còn nhỏ tôi luôn có những ước muốn rất cao xa, hồi đó tôi nhớ tôi muốn trở thành giáo viên, thành bác sĩ ... nhưng không có nghề nào đọng lại trong đầu tôi hay trong tâm trí tôi những khao khát về nó ra sao cả. Mãi đến khi lên cấp 3 khi phải hướng mình vào một ngành nghề nào đó thì tôi vẫn không biết phải làm nghề gì. Trong đầu tôi đưa ra 2 hướng suy nghĩ, đó là trở thành nhà tâm lý học hoặc đi về con đường nghệ thuật. À dĩ nhiên là thiêng về nghệ thuật nhiều hơn rồi, nhưng thực sự lúc đó tôi cũng vẫn chưa biết đi về nghệ thuật thì mình làm gì. Lúc đầu chọn con đường thi khối H tôi bị những lời nói của thầy giáo dạy vẽ khuất lấp lí trí rằng hãy trở thành một nhà thiết kế nội thất rồi tìm một anh chàng kiến trúc sư vậy thì quá ngon rồi, 2 vợ chồng sẽ cùng nhau hốt vàng. Một thời gian học cùng thầy lâu tôi cũng nghĩ mình muốn hướng đến con đường thiết kế nội thất. Tôi hay chơi những games về thiết kết sắp đặt đồ đạc trong nhà nên tôi cũng nghĩ nếu làm một nhà thiết kế nội thất chắc mình cũng sẽ làm tốt, vì chủ yếu khi học một ngành nghề nào đó trước hết chẳng phải ta cần phải có đam mê sao?

Và rồi chẳng phải mình chọn nghề mà là NGHỀ CHỌN MÌNH. Tôi trượt đại học sau lần thi đầu tiên với nguyện vọng là học thiết kế nội thất, lần thứ 2 vì một số lí do linh tinh mà tôi cũng trượt vào trường ĐH mà mình đăng kí với nguyện vọng là học nội thất luôn. Thế rồi cũng trong năm thứ 2 ấy, cuộc đời đưa đẩy cho tôi vào trường ĐH Hoa Sen hiện tại và trường này chỉ có ngành thiết kế đồ hoạ. Thực sự lúc ấy bản thân tôi cũng không rõ đồ hoạ là sau này sẽ làm gì gì đâu, chỉ hiểu mơ hồ thôi. Tôi đã thả tự do mình để cuộc đời đưa đẩy và thật may mắn con đường mà cuộc đời đưa tôi dến với ngành này có lẽ là điều thích hợp nhất với tôi mà tôi có thể làm tốt hơn bất kì việc gì. Tôi bây giờ không những thấy ngành thiết kế đồ hoạ thích hợp với mình mà còn thấy cả sự đam mê của tôi ở trong ấy nữa. Cám ơn sự đưa đẩy tình cờ của số phận đã dẫn tôi đến với con đường này, thật sự cám ơn vì đã giúp tôi nhận ra rằng bao nhiêu năm qua rút cuộc tôi cũng tìm ra đâu là công việc mà tôi có thể thật sự làm tốt nhất.

Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

Chỉ cần nghĩ tới việc người đó không cần mình nữa thì nước mắt cũng đã chảy đầy mặt rồi.
Cả ngày hôm nay mình ước gì mình là cơm, để ngày qua ngày người ta cứ ăn mãi mà không bao giờ thấy chán.
Tôi cũng không biết mình đang làm gì nữa.

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013


Mới đây đã đi vào gần giữa tháng 12 rồi. Có nhiều bài để làm, có nhiều tâm trạng chưa kể, có một số thứ muốn vứt bỏ nhưng không đành.
Sắp 22 hay 23t vậy? Hay bị lẫn lộn quá. Để tính nhẩm, à sắp 22t tròn. Sống trên đời 22 năm, yêu nhiều thứ và cho đi cũng nhiều thứ.
Tự nhận xét bản thân có những yếu điểm thế này:
Thứ nhất: Quá hiền nên dễ bị lừa. Kiểu nói chuyện một hồi thể nào cũng mủi lòng.
Thứ hai: Sợ đơn độc (mặc dù đang cải thiện)
Thứ ba: Nhiều khi cảm thấy quá gái như bọn con gái Song Ngư.
Thứ tư: Hay tủi thân nhan sắc.
Thứ năm : Rất ngại khi phải tiếp xúc với con trai.
Thứ sáu: Gan bé.
Giá mà sinh nhật 22t này có thể trở nên gai góc hơn. Như vậy thì sẽ không để một số người cứ thay nhau châm chích vào cái lồng ngực vốn nhiều vốn thương của mình.  

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Nực cười, đúng là lòng tin người uổng phí, dục mie cho chó nó ăn.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Có vẻ dạo này khá là nhọ, hoá ra mình vẫn khá là gái. Cứ đi nói đứa này đứa kia rút cuộc mình cũng như ai. Thôi thì viết cái này để nhắc nhở bản thân. Có ngon tái phạm thì ta úp sọt vào đầu ấy.

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Không phải chỉ một mà nhiều lần lắm rồi thấy tự dưng chẳng hiểu sao cũng đâm ra yếu đuối một cách không cưỡng chế được.