Nhiều lúc tôi ngồi nghĩ mơ hồ rồi cảm thấy gánh nặng gia đình trên vai sau này sao mà nặng nề thế. Chán nản đến nỗi không thể ghi ra thành chữ ở đây.
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013
Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013
Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013
Có xu hướng thích ở nhà hơn lao đầu ra ngoài đi chơi, nhất là đi chơi xa với gia đình lại càng lười. Chí ít là cảm thấy không có cảm hứng đu đi xa, đi với bạn bè còn may ra chứ gia đình thì tuy chị em tầm tuổi cũng quý mến nhau dữ lắm nhưng thiệt ra tại cái lười đánh chết nên cũng làm biếng xách ba lô lên và đi. Với lạ nhiều ít cũng tại chữ NGẠI - ngại đen - ngại tiền (300k/1 em có vẻ hơi xót xa) - ngại có người lớn tham gia ( thiệt ra truỵ cũng 22 cmnr)
Mấy hôm nay quanh quẩn trong nhà không đọc sách thì cũng onl, không cả 2 thì lăn ra mà ngủ ( đó là chưa nói đến ban sáng đi học). Cuộc sống cũng nhàn hạ ít nhất là chưa tới thời điểm chạy bài.
Tự nhiên muốn bàn về tật xấu có điện thoại nhưng lại không hay xài. Tuy là lúc nào cũng mang theo (bỏ cặp ứ bỏ túi sợ vô sinh) nhưng hiếm khi bắt máy vì điện thoại lúc nào cũng quăng trong giỏ. Người gọi thì cứ điên tiết lên cằn nhằn mà thôi kệ mie -_- Mà ai nhắn tin thì vẫn trả lời bình thường nhé, có thể nhắn tin mãi buổi sáng thì khuya mới trả lời vì đó là thời điểm ngộ để báo thức mới vớ tới cái điện thoại. Cảm thấy chưa có giải pháp nào hợp lí từ nhà sản xuất điện thoại để khắc phục tình trạng của một người tiêu dùng như mình nhỉ? Trăm người tiêu dùng mà chây lười như mình thì dẹp mie điện thoại cho rồi :)) Với lại thiệt ra thì điện thoại dạo này chạy cũng ì ạch quá nên cũng không muốn xài. Cảm thấy android thiệt ngám ngẩm, thiệt đấy chả đùa.
Trời dạo này cứ mưa hoài nhỉ, bão táp mưa sa cm gì đấy, nghe đâu năm nay sẽ có bão dữ lắm. Chả biết có thiệt hay chỉ là tin đồn nhảm.
Nói vài câu ngoài lề chả ăn nhập gì nhau nhưng đúng là lúc mới yêu đẹp thật ấy nhỉ, hy vọng tình cảm sẽ luôn như lúc mới yêu *ngáp mơ màng*
Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013
Sau hai tháng hút lấy nhau như nam châm thì rút cuộc con yếu cũng đã về nước bỏ lại mình bơ vơ đáy giếng thế này :(
Nơi anh đến chẳng mường tượng được sân bay thế nào, chẳng biết cuộc sống ra sao ... gì cũng mơ hồ với em nhưng em muốn đến đó cùng với anh để mình khỏi có những ngày chia xa thế này ;__;
Nơi anh đến chẳng mường tượng được sân bay thế nào, chẳng biết cuộc sống ra sao ... gì cũng mơ hồ với em nhưng em muốn đến đó cùng với anh để mình khỏi có những ngày chia xa thế này ;__;
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013
Mỗi ngày cứ về đến nhà là cảm thấy chán nản. Những tiếng chửi nhau không ra gì cứ vang lên bên tai. Người ta cứ nghĩ rằng chắc nghe chửi hoài cũng quen thôi nhưng sống 21 năm qua rồi tôi vẫn chưa quen được. Giống như bản thân tôi chẳng hề tồn tại, giống như tôi sinh ra rồi nuôi tôi lớn lên và coi tôi vô hình không hề để ý đến tâm trạng mặc cảm và xấu hổ của tôi to lớn như thế nào. Sống như thế này sống làm đéo gì. Mỗi ngày tôi đều lẩm nhẩm trong miệng như thế. Càng muốn thoát ra càng bị trói chặt. Từ chỗ ghét nơi tôi ở tôi thỉnh thoảng cảm thấy rất căm ghét những người sống hạnh phúc. Có đủ thứ lí lẽ để khuyên răn tôi không nên nghĩ như thế nhưng tất cả điều đó chỉ là trên lý thuyết mà thôi. Đúng là khốn nạn, cuộc đời đúng là thứ đốn mạt khi phải sinh ra và lớn lên trong một môi trường như tôi bây giờ. Ngàn lời cầu khẩn van xin với Người năm này qua năm khác phải chăng là vô dụng rồi sao? Không đặt niềm tin vào Người thì bản thân con biết tin vào điều gì đây? Người ta nói rằng đạo giáo chỉ là khát khao tín ngưỡng của con người họ muốn lập ra để cho bản thân mình có niềm tin tưởng hơn thôi. Biết rằng bản thân không muốn tin như vậy nhưng mà sự thật thì sao mà muốn chửi thề không ngừng miệng quá. Người này chửi rồi tới người kia chửi, họ cứ cắn nhau nhưng người cảm thấy tổn thương nhiều nhất chính là tôi đây này. Tôi cảm thấy lồng ngực mình không thể thở nổi nữa đâu, dừng lại đi, dừng lại đi ... và những câu nói đó luôn chỉ vang trong đầu một cách VÔ VỌNG.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)