Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Có lẽ phải cảm ơn trời vì tôi có ý thức học tập khá tốt. Tôi luôn lo lắng mình cùng đi học chung một lớp với người khác mà mình không hiểu bài được như người ta thì rất đáng hổ thẹn nên tôi luôn ráng để mình nắm bắt được mọi kiến thức được học.

Có lẽ không cần ai nói cố gắng lên thì tôi vẫn có thể tự mình học tốt. Vì có ý thức lớn trong đầu nên tôi tự cố được.

Dù sao nếu có những lời động viên chân thành thì vẫn tốt đúng không? Từ người yêu, một vài người bạn không thân thích. Có cũng được mà không có thì tôi hay nghĩ bụng sao người ta không nói gì với mình, nhưng đến lúc làm thì tôi hoàn toàn quên hết đi ai đã nói những gì và chỉ cố gắng làm tốt vì bản thân mình. À hoá ra bản thân mỗi chúng ta luôn yêu chúng ta nhiều đến vậy.
Mỗi chúng ta là một cá thể, dựa dẫm vào nhau ĐÔI KHI cũng chẳng biết để làm gì.

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Nói ra không thể tin nổi nhưng dạo này mình buồn ngủ sớm lắm, 6h tối là mắt ríu lại nên lục đục lên giường luôn. Ngủ tới 6h sáng dậy không thương tiếc ai hiu hiu. Giờ là 7h15 rồi, đang ráng ngồi ăn cơm không lại bỏ bữa ...
Ngủ sớm nên thấy phiu đờ bít lắm.
Mong đến tháng 6 quá, sắp được cọ sát với con nhỏ mập rồi huhu.

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013


Cái đẹp làm người ta cảm thấy tâm hồn bình lặng.
Ý tui là tui muốn đi Ý.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Hôm nay ngồi xem cái phim hoạt hình mà mình trốn tránh chắc cũng 7,8 năm. Trốn đến như vậy rồi đó mà hôm nay cũng móc ra xem. "Mộ đom đóm", xem xong thấy đúng là con người dù có thân thích như họ hàng nhưng đụng chuyện 1 cái là thoạt đầu thương cảm rồi cũng sẽ lơ ngay thôi.
Cũng không phải chỉ trong phim ảnh thế, cả ngoài đời mình cũng bị rồi.
Muốn sau này mấy người đó phải nhìn mình mà ganh tị ghê. Ráng vậy.

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Tôi chưa bao giờ dùng những từ ngữ nặng lời tục tĩu chửi bất kì ai, đúng là chỉ có thứ vô giao dục chẳng ra gì mới chửi những người bạn cùng chơi với mình như vậy.
Con gái chơi với con gái thiệt đúng chỉ tổ mệt, càng chơi đông càng mệt.
Muốn thoát li chạy đến một chân trời mới quá.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Sống hôm nay lo ngày mai.
Những tổn thương tôi nói ra cũng không được gì. Ai bù dắp được thời niên thiếu cho tôi?
Mỗi ngày bây giờ lúc nào cũng phải lo lắng và sợ hãi.
Tôi tự hỏi nếu cứ như thế này thì phải tiếp tục làm sao đây? Tâm hồn mỗi ngày dù lên trường vui vẻ cười nói thật ra cũng chỉ là nguỵ tạo thôi. Vì ai cũng yên vị, nhàn nhã với cuộc sống của mình nên tôi cố bắt nhịp theo họ.
Chỉ là vẻ ngoài thôi.
Nỗi buồn to lớn này chẳng ai xoa dịu được.

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Có ai tin vào năm tuổi không?
Năm nay năm tuổi của bố, mẹ và anh trai. Không muốn tin nhưng đầu năm đến giờ đã gặp một vài chuyện không hay rồi. Phải làm sao đây, từng chuyện cứ như là dao, là dằm đâm vào khiến mình luôn ở trạng thái bàng hoàng, mỗi khi ở 1 mình hay nhắm mắt lại lại cảm thấy rất lo lắng.

Không tài nào mạnh mẽ lên được với 2 con mắt chỉ biết chảy nước. Không thể nào.

Tự tôi cũng thấy tội nghiệp bản thân mình thì sao tránh được cái cách người ta nhìn tôi thương hại.
Tôi cảm thấy bản thân mình rất hay so sánh. Tôi không ganh ghét người khác, chỉ nhìn rồi nghĩ trong đầu à gia cảnh của người này hạnh phúc thật, à người kia cũng vậy, từng người một xung quanh tôi. Tôi nghĩ rằng từ bé đến giờ người ta sống trong gia đình của mình chắc chưa bao giờ trải qua những cảnh tệ hại như tôi đâu. Tôi nhớ đến gương mặt của những người bố, người mẹ của họ. Rồi tôi nhìn lại mình tự hỏi nếu mình được như vậy thì sẽ tốt phải không? Sẽ không có ngày phải viết những dòng thế này.
Tôi cũng là con người mà, cũng muốn có nhu cầu hạnh phúc chứ.

Những tháng ngày sắp tới đừng đen nữa có được không?
Trên đời này thứ đau khổ nhất rút cuộc tôi cũng biết đó là gì, không phải tình yêu, không phải tiền bạc mà là gia đình không hạnh phúc.