Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Tôi đã và sẽ làm một chuyện mà 21 năm qua chưa bao giờ mở lòng.
Sức mạnh và niềm tin tôn giáo :) Tôi trong cậy tất cả vào đó.
Nếu đã đen rồi thì phải đen cho tới cùng.

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Một người lớn lên tính khí và con người thế nào ít nhiều cũng do chịu sự ảnh hưởng tác động từ gia đình, thế nên gia đình là một nền tảng rất quan trọng. Gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Chính xác là như vậy. Vậy nên tôi có những phần thật đen, đen đến mức có muốn trốn tránh cũng không tài nào thoát ra được.
Đen đến cùng cực thì cũng đã đen rồi : ) Chỉ xin được bình an cho tất cả mọi người trong gia đình. Vậy là đủ.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Quà cho nhỏ mập mùa valentine thứ 4~

Hôm nay là anniversary thứ 3 của mình với con mập :") Nếu nói đón valentine cùng nhau thì được 4 mùa rồi :)) Có 1 mùa mình trảnh trảnh ứ chịu quen con bé :-" Thế là con nhỏ cà cưa mình một năm mình mới chui dô lưới =)))))
Mập ơi~ Em yêu anh nhất thế giới~
Từ ngày có con mập mình đỡ lo nhiều thứ lắm, cũng không có gì giấu trong lòng. Con mập vừa là bia đỡ vừa là thùng rác cho mình, cũng vừa là túi quà nữa =))))))) Mập là đủ thứ của tuiiii thôi nhaaaa !!!
Mập mập là người vừa mập vừa thúi nhất của mình~

Thảo Anh yêu Bảo Khoa nhất !!!

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Bước qua mùng 3 tết rồi, giờ là 12h30 sáng ngày mùng 3 tết :D Sắp hết tết đến nơi rồi chị em ơi.
Coi một số hình tự dưng cảm thấy nơi này nơi kia đúng là khác biệt thiệt. Cảm thấy không tự tin ở sự thích nghi chút nào.
Giá mà mỗi ngày càng tiến gần hơn để trở thành niềm tự hào của bố mẹ thì tốt biết mấy. Có như vậy người ta mới không xem thường. Có như vậy người ta mới không nói mình là ốc nào vỏ nấy. Này, nói cho mà biết ốc mượn hồn thì ốc và vỏ chả giống nhau đâu, đừng vơ đũa cả nắm.
Có những điều nhỏ bé tôi mong, trong phim ảnh tiểu thuyết xong đời thực chẳng thấy đâu.

Những người có quá nhiều tâm sự hay viết blog mà không công khai link thì nằm ở mục dạng người thế nào nhỉ? Tôi viết blog làm gì?
_ Một thói quen?
_ Những thứ nhịn hằng ngày cần giải toả?
_ Nơi lưu lại kí ức?
_ Cần một ai đó đọc và hiểu nội tâm?
_ Một đứa tự kỉ?

Thôi đi ngủ, phân tích tâm lí chẳng dễ tí nào.

Ây da ây da, phát hiện xài blog này đã 4 năm rồi đấy ._. hãy tiếp tục hợp tác và phát triển ở những năm sắp tới cùng nhau nữa nhé em *bắt tay*

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Cứ nghĩ bản thân mình bất tài thế nào. Ở tuổi này người ta có thể vẽ đẹp đến nỗi được minh hoạ cho sách báo rồi thế mà tôi cứ nhan nhản ở đó, nhìn mọi thứ rồi trách bản thân. Cũng tại không cố gắng mà thôi, những gì người ta đạt được ngày hôm nay đều là do người ta bỏ công khổ luyện, còn tôi thì sao? Thỉnh thoảng nhìn những đứa dưới cơ mình mà cười khinh khỉnh nữa chứ, đạo đức ở đâu? Thật chẳng ra gì, rút cuộc thì bản thân mình đã đạt đến mức độ tự thân hài lòng đâu mà lấy quyền gì xem thường người khác. Tôi nghĩ vậy đấy, nhưng đời không phải lúc nào cũng đúng như cái tôi nghĩ... và tôi luôn làm ngược lại.
Tôi cứ hay bảo người khác là đừng quan tâm đến những gì người khác nói về mình nhưng thật sự ra tôi lại là người rất để tâm. Tôi luôn lo lắng không biết người ta có nói xấu mình không, có nói sai gì về mình không? Rồi tôi nhận ra hình như có vẻ cái đó gọi là tự ái? Trên đời này dẫu biết rằng không thể cứ như thế mà làm hài lòng tất cả mọi người, người thông minh nhất là người luôn sống khép kín, như vậy thì mới yên bình mà ở trong một xã hội đầy rắc rối này. Lòng người ở đây lổn nhổn như đá vậy, tuy là cùng chung một tập thể nhưng sẽ có rất nhiều cái "khác". Tao nói thiệt đấy, lũ tụi mày chơi với nhau như thế là đéo ra gì đâu. Và thật ra tao cũng tự biết tao cũng chẳng ra gì, sự chân thành của tao thật ra là luôn đặt sai chỗ. Tôi đang hy vọng bản thân mình sớm có thể đạt đến trình độ thờ ơ với dự luận mà cứ sống vì mình thôi. Người không vì mình trời tru đất diệt.
Về gia đình, chẳng còn lời nào để nói. Nói ra chỉ cảm thấy hổ thẹn thôi. Tôi nói thật đấy. Họ cũng có những điểm tốt, thi thoảng tôi vẫn nhìn thấy. Nhưng nhiều thứ đã nhuộm tâm hồn tôi đen tối quá rồi nên có những đốm sáng thì có ích gì ?!
Rút cuộc thì như nào là tốt?
Chẳng ra thể thống nào cả.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Đối với ta thế nào ta đối lại thế đó.
Càng biết bây giờ mình càng lúc càng không được rồi nhưng không có lửa thì làm sao có khói.
Trong lòng cảm thấy rất ức chế.