Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012



Khi tôi có nhiều tiền (à là 100k trở lên thôi ko phải bạc tỉ bạc triệu đâu) tôi thường không bao giờ đếm xem mình có bao nhiêu tiền. Tôi không quan tâm và thường hay quăng tiền bạc nhiều chỗ tôi không nhớ, mà thường là luôn nhét vào túi quần và khi lục ra tôi tự hỏi "ủa tiền này đâu ra vậy ta?" Chính xác bây giờ trong bóp có bao nhiêu tiền tôi cũng không biết.
Nhưng khi nghèo đi thì tôi bắt đầu quan tâm đến số tiền mình có. Ngày trước tôi thực sự nghèo, không bao giờ tôi để dành tiền được. Cái thời đi học mỗi ngày chỉ được 10k và luôn tiêu vào việc mua truyện nên cái tính keo kiệt, đắn đo khi mua này kia kia nọ thì chắc cũng do đó mà ra. Cuộc sống tạo nên tính cách của mỗi con người. Tôi biết bản thân mình rất keo, ai thân thiết với tôi hẳn cũng biết tỏng nhưng tôi không thích người khác nói tôi keo. Vậy nên bản thân tôi luôn muốn mình sẽ sớm không còn như vậy nữa, sẽ phóng khoáng hơn. Nhưng không biết là phải đến bao giờ đây?
Giờ thì lúc nào trong bóp cũng có tiền, không tiêu xài hoang phí, không vung vít, xài những thứ cần xài. Chỉ toàn tiền người ta cho tôi thôi. Tôi thì làm gì ra tiền. Mà vậy lại thấy ổn, không phải phiền đến ba mẹ. Nhận của những ai nên nhận và từ chối những ai không nên. Tôi không khinh những ai cho mà tôi không nhận, chỉ là người ta còn thiếu thốn hơn cả tôi. 
Chẳng biết đang viết ra cái quái gì nãy giờ đây : ))
Nghèo thì đi chơi với bạn bè lo lắng lắm,giờ thì không phải vậy nữa rồi. Vì giờ lâu lâu mới đi mà :| ...
À ngày đó tôi hay quyết tâm bỏ heo để mua những thứ mình thích lắm, nào là ổ cứng, máy scan, điện thoại, ipod ... mỗi lần mua xong là tôi nghèo tới đáng thương. Nhưng bây giờ thì, biết nói sao đây nhỉ?! Vì lớn nên ước mơ cũng lớn hơn rồi, dù có để dành tiền cũng không nổi đâu : )) Haha chỉ đủ tiền để nuôi thân tàn ma dại này qua những ngày đi học thôi.


(...)


Không thể sống một túp lều tranh với hai trái tim vàng.
Và cũng không thể trả tiền để mua hạnh phúc được đâu.


(...)

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Không có bạn thân thiệt là thiệt thòi. 
Đi đâu cũng phải lục tung cái danh sách điện thoại ra rồi nhìn vào đó xem rút cuộc nên nhắn tin và gọi cho ai để khỏi ngồi lăn 1 xó ở nhà. Mà đứa không bồ thì cũng có bạn khác mà chơi rồi. Ngồi gập gối suy nghĩ tuy mình cũng muốn ở nhà cho tiết kiệm tiền nhưng mà vẫn muốn có bạn đi chơi.
Cuộc đời cô độc đang dài lưỡi chờ ta phía trước -_- Thiệt là độc cô cầu bại !
Chán quá, sao mình ngu không có trật tự và tổ chức gì hết vậy ??!!

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012



Hết tết rồi. Đây là cái tết giàu nhất trong lịch sử. Cả đời còn lại sẽ không còn được cái tết nào giàu như vậy nữa vậy nên ghi vài dòng để tưởng niệm. 
Thôi dành tiền để ăn cơm trưa qua ngày.
(...)

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Thật sự mong có một cái tết sẽ được ở bên cạnh con yếu, cùng với gia đình con nhỏ ngồi sum vầy chơi lô tô hay được ngồi sau lưng con nhỏ xem dân tình đánh bài rồi la liệt cổ vũ cho con bé :") Được như vậy thì thiệt hạnh phúc~

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Hình như càng muốn thoát ra tôi lại bị dính vào sâu hơn.

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012



Onl sớm ngồi không chán quá, phải 1 tiếng rưỡi nữa người yêu mới lên. Không tìm ra đứa nào mà ngồi tán dóc hết, lượn lờ xem đồ lại chả thấy có gì đại hạ giá *thất thiểu* Cái kiếp nhà nghèo sao mà buồn tội và đáng thương /_\
Tết đang chạy nước rút đến rồi kìa, cũng chẳng có mong đợi gì *thẫn thờ* À tiền tết có thể cho mình nhiều hơn năm ngoái được không? 
À thì ra mình ít bạn chơi được tới nỗi cứ có dịp nào nghỉ là lại vật vã ra than chán vì ở nhà mãi thế này đây *thờ dài* Cái con nhỏ ở cách mình nửa vòng trái đất thiệt là quá xấu xa khi bỏ mình ở đây thế này /3\


Đúng là buồn chán *nhắm mắt mở mắt*

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Ngồi nghe "Tìm lại bầu trời" của Tuấn Hưng.


"Khi cậu kể cho người khác nghe nỗi đau của cậu, dĩ nhiên người ta sẽ cùng buồn với cậu lúc đó. Nhưng sau đó thì sao? Chuyện của cậu mau chóng đi vào quá khứ của người nghe, người ta sẽ nhanh chóng quay lại với cuộc sống hối hả của mình. Còn hiện tại và tương lai, người ôm khư khư lấy sự quằn quại đó chỉ có cậu mà thôi. Cậu đừng trách mình rằng sao nói chuyện tuyệt tình quá, nhưng cậu thừa biết lời nói của mình bao nhiêu phần trăm là đúng phải không?!"